Free Shipping for Orders over 150USDㅤ✨ Chúc mừng Sachnhanvan.com đã có mặt hơn 200 quốc gia như Mỹ, Canada, Úc, Nhật, Hàn, và các nước Châu Âu✨ Buy More Get Moreㅤ ✨ㅤ Sale up to 30% ㅤ✨ㅤ Get voucher up to $195ㅤ ✨ㅤ SHOP NOW ⬇
sachnhanvan.com
Cart
Checkout
Hotline 24/7
| English (EN) | USD

Thất Kiếm Ma Thuật Thống Trị Thế Giới - Tập 1 - Bản Đặc Biệt - Tặng Kèm Bookmark + Poster

$36.99 USD$49.99 USD26% off

ADD TO CART

Thất Kiếm Ma Thuật Thống Trị Thế Giới - Tập 1

Từ tác giả được bầu chọn thuộc top những tác giả light novel xuất sắc nhất trong thập kỷ vừa qua theo tạp chí Kono light novel ga sugoi!, Thất kiếm ma thuật thống trị thế giới mang tới những màu sắc phép thuật tương tự như trong tác phẩm kinh điển Harry Potter, lại giao thoa với thể loại học viện đại chiến vốn rất được ưa chuộng trong giới light novel.

Câu chuyện tập trung vào nhân vật chính Oliver và hành trình của cậu tại trường phép thuật Kimberly. Mùa xuân đến, Oliver cùng rất nhiều học sinh mới nhập học tại Kimberly. Khoác lên mình tấm áo choàng đen , bên hông mang đũa phép trắng và thanh trượng kiếm, với niềm kiêu hãnh và sứ mệnh ẩn giấu trong tim, những mầm non pháp sư ấy được chào đón bởi con đường hoa nở rợp bóng anh đào và đoàn diễu hành sinh vật phép thuật hoành tráng.

Tuy nhiên, sự phấn khích và hy vọng ấy cũng chẳng mấy chốc đã vụt qua. Họ liên tục phải hứng chịu những đợt tấn công từ rất nhiều mối đe doạ đang được thai nghén trong chính Kimberly. Một mê cung dưới lòng đất ngẫu nhiên nuốt chửng các học sinh, những đàn anh đàn chị chẳng khác gì quái vật, những đợt sóng ngầm từ những phe phái đối lập như đại diện cho một xã hội phép thuật thu nhỏ.

Trong khi cố gắng cùng bạn bè của mình sống sót ở một nơi ma quỷ như vậy, Oliver đã bén duyên cùng với một cô gái – Nanao – một nữ samurai với thanh kiếm Nhật vắt trên hông. Thành tố phép thuật của cô ấy tinh khiết và trắng ngần, tựa như một người vô cùng thân thuộc với Oliver. Khoảnh khắc cả hai giao kiếm trong trận đấu tập, cả Oliver và Nanao đều ngay lập tức nhận ra đối phương chính là định mệnh không thể tách rời trong con đường pháp sư cũng như kiếm phép thuật của mình.

Câu chuyện xoay quanh kiếm ma thuật của hai người họ giờ đây chính thức bắt đầu.

Mục lục:

Dẫn nhập

Chương 1: Lễ nhập học

Chương 2: Kiếm phép thuật

Chương 3: Đấu trường vòng tròn

Chương 4: Xà nhãn

Phần kết

Lời bạt

Thông tin tác giả:

Bokuto Uno

Tôi là một tác giả lang thang. Lúc nào tôi cũng bận rộn di chuyển tới lui giữa thành phố và nông thôn. Dành thời gian ở nhiều nơi xen kẽ như vậy tôi thấy tươi mới. Sau khi bình yên hoàn thành hạn nộp, tôi muốn có một chuyến đi phượt nhàn nhã dọc theo bờ biển trong tiết trời mùa thu mát mẻ.

Ruria Miyuki

Đối với một hoạ sĩ minh hoạ khép mình như tôi thì mỗi lần đến phần bình luận này tôi đều chẳng biết phải nói gì…

Nhưng mà nhé…! Nhân lúc tinh thần đang lên cao vì mùa hè, tôi đã quyết định bắt đầu đi bộ đấy.

Trích đoạn sách:

Và rồi tiết học đầu tiên cũng đã đến.

Nhóm Oliver và khoảng năm mươi học sinh khác cùng tập hợp trong một căn phòng lớn không có bàn ghế, giáo viên đầu tiên của họ xuất hiện với tấm áo choàng trắng bay phấp phới.

“Hừm, có mặt đông đủ rồi nhỉ. Vậy thì bắt đầu thôi, chào mừng các em đến với lớp học kiếm phép thuật.”

Một thầy giáo với trang phục bảnh bao, độ khoảng ngoài ba mươi tuổi. Một số học sinh nữ kêu lên vui mừng, Nanao cũng thốt ra một tiếng “Ồ” nhưng với lý do hoàn toàn khác với họ.

Oliver cũng hiểu cảm giác của cô ấy. Nếu đã có nền tảng kiến thức đủ tốt, thì chỉ cần một bước chân thôi cũng đủ để đánh giá thực lực của đối phương.

“Tôi tên Luther Garland, là giáo viên phụ trách. Tôi sẽ là người dạy các em về kỹ năng kiếm phép thuật trong ít nhất là bốn năm, còn nhiều thì là bảy năm tới.”

“Các em có thể gọi tôi là thầy Garland, hoặc sư phụ Garland cũng được, tôi không bận tâm đâu. Ở đây chúng ta không khắt khe về lễ nghi phép tắc đến thế. Bản thân tôi cũng không giỏi những chuyện đó lắm.”

Thầy Garland giới thiệu với giọng điệu thân thiện, có thể thầy ấy muốn giảm bớt sự căng thẳng của học sinh chăng. Nhận thấy việc đó đã phát huy chút tác dụng, thầy tiếp tục nói.

“Rồi, chúng ta đi ngay vào trượng kiếm… dù rất muốn thế, nhưng buổi học đầu tiên bắt buộc phải là tìm hiểu khái niệm đã. Tuy nghe có thể nhàm chán, nhưng hãy để tôi giúp các em ôn lại nguồn gốc của kiếm phép thuật.”

“Có em nào có thể trình bày nguồn gốc của lĩnh vực này không?”

“Em ạ, thưa sư phụ Garland!”

Đứng bên cạnh Oliver, Pete là người đầu tiên giơ tay. Thầy Garland nhìn cậu ấy mỉm cười.

“Trả lời hay lắm, Mr. Reston, vậy thì tôi xin nhờ em. Em cứ từ tốn giải thích không cần gấp.”

Gương mặt Pete sáng rực lên sau khi được thầy cho phép. Sau khi hắn giọng vài lần, cậu trai hăng hái phát biểu.

“Ngày nay, mỗi chúng ta đều vắt trên hông một thanh trượng kiếm và một cây đũa phép trắng. Nhưng trước kia, thứ duy nhất các pháp sư mang theo bên mình là một cây “đũa phép” theo đúng nghĩa đen. Giống với thứ chúng ta gọi là đũa phép trắng hiện giờ đây.

Dù không có lưỡi kiếm, nhưng chúng cũng đã là quá đủ để có thể thi triển phép thuật. Thậm chí một pháp sư mang theo kiếm có thể bị xem là hành động nhục nhã. Không hề quá khi nói chúng chỉ là vũ khí của những người bình thường không thể chạm đến những điều mầu nhiệm.”

“Em nói rất chính xác. Tiếp tục đi.”

“Vâng. Xu hướng đó thay đổi vào bốn trăm năm trước, năm 1132 theo đại lịch. Mọi chuyện bắt đầu khi đại pháp sư thời gian Wilf Barawell bị một kiếm sĩ người bình thường chém chết.

Tuy việc người bình thường ra tay giết được pháp sư đã xảy ra khá nhiều trong quá khứ, nhưng điểm đặc biệt đầu tiên trong vụ này chính là nạn nhân của nó. Ngài Badawell là một pháp sư có thực lực và tầm ảnh hưởng, đến mức được xưng tụng là “Cơn lốc Darmwall”. Còn điểm đặc biệt thứ hai… thứ hai là… ờm…”

Pete ngập ngừng. Có vẻ do đột nhiên phải nói quá nhiều mà bỗng cậu chẳng thể nhớ ra phần nội dung sau tiếp sau đó nữa.

Thấy bạn mình đang gặp khó, Oliver đứng bên cạnh thì thầm.

“Đó không phải ám sát.”

“Đ-Đúng rồi. Điểm đặc biệt thứ hai là đây không phải một vụ ám sát bất ngờ. Đây là một trận đấu đường đường chính chính sau khi cả hai đã biết rõ ý định chiến đấu của nhau.”

“Tôi bất ngờ vì em còn nhớ được cả biệt danh của ngài Badawell đấy, tiếp tục đi.”

“Vâng. Cho đến khi sự kiện này xảy ra, người ta thường cho rằng pháp sư mà bị người thường giết chỉ có thể là do họ bất cẩn thôi. Cơ sở khiến họ nói thế là vì cho rằng chỉ một câu thần chú cơ bản niệm nhanh thôi cũng có thể vô hiệu hóa người bình thường rồi.”

“Thế nhưng, một bộ phận pháp sư tận mắt chứng kiến cái chết của ngài Badawell đã nhận ra, rằng bọn họ quá chậm.”

Oliver gật đầu đồng ý trong lòng… Một nhát chém qua rèn luyện thậm chí còn nhanh hơn chiều một câu thần chú tức thời.

“Sau đó, bọn họ bắt đầu nghiêm túc phân tích nguyên nhân dẫn đến sự thất bại ấy, và sớm đi đến một kết luận thực tế và rất khắc nghiệt.

Trong mt khong cách nht định, dù có là pháp sư gii đến đâu đi na thì vn s bđối phương chém chết trước khi kp nim bt k mt câu thn chú nào.

Đây chính xác là lý do tại sao người được xưng tụng nhờ có tốc độ niệm phép nhanh như ngài Badawell lại thua. Chẳng có sự bất cẩn nào ở đây cả, ngài ấy đã thua chính quy luật.”

Nhận thấy rằng bài phát biểu đã kết thúc, Garland vỗ mạnh hai tay khiến chúng phát ra tiếng bộp bộp.

“Rất tuyệt vời, Mr. Reston. Tôi dám đóng dấu xác nhận đây là bài khái quát dễ hiểu nhất tôi được nghe trong vài năm qua. Tôi còn muốn mời em tiếp tục cơ, nhưng như thế tôi sẽ không còn gì để nói mất. Nên tôi có thể yêu cầu em tạm nghỉ tại đó không?”

“À-À vâng! Em xin phép ạ!”

Má của Pete đỏ bừng sau khi nhận được lời khen từ thầy giáo. Điều đó khiến Oliver mỉm cười, nhưng đồng thời cậu cũng phát hiện ra một số học sinh xung quanh đang bí mật thì thầm gì đó với nhau.

H ghen t vi cu y chăng?

Đối với những học sinh được sinh ra và “giáo dục tốt” trong gia đình pháp sư thì việc một học sinh xuất thân từ gia đình không sử dụng phép thuật đạt được thành tích nổi trội chắc chắn không phải việc gì vừa mắt.

“Thật ngại khi phải thừa cơ hội nối tiếp bài phát biểu của em ấy… Nhưng tóm lại, đó chính là lý do khiến pháp sư chúng ta phải bắt đầu mang theo kiếm. Để đối phó với các đòn tấn công tầm gần mà thần chú không thể xử lý kịp, chúng ta cũng cần phải có vũ khí trong tay. Để không phải chịu chung số phận như ngài Badawell.”

Ngừng nói một đoạn, thầy Garland bắt đầu đặt tay lên thanh kiếm đang vắt trên hông mình.

“Nhưng vấn đề chính là ở đây. Nếu chỉ đơn giản là mang theo kiếm, như vậy chúng ta cũng chỉ có cùng điều kiện chiến đấu với đối thủ thôi. Đương nhiên các em sẽ cảm thấy bất an có phải không?

Nếu đã khong cách gn đến mc không có thi gian nim chú, vy vic chúng ta là pháp sư còn cóý nghĩa gì na?

Các em Không cần lo lắng, nếu thật vậy thì từ đầu đã chẳng thành lập môn học này rồi.”

Nói xong, thầy Garland rút thanh trượng kiếm của mình ra, giơ cao lên đầu để các học sinh đều có thể dễ dàng nhìn thấy.

Ngay lập tức, từ lưỡi kiếm bốc lên một ngọn lửa bùng lên dữ dội. Vung thanh kiếm rực lửa của mình sang hai bên, Garland tuyên bố.

“Cho dù không thể sử dụng thần chú đi nữa, chúng ta vẫn có những cách sử dụng phép thuật như thế này. Bắt lửa ngay lập tức trong khi chẳng cần phải nói một lời nào, gọi gió mời sét… những việc như thế là hoàn toàn khả thi.”

Ngọn lửa vừa tắt, một tia sét trắng xanh lóe lên nơi mũi kiếm, khiến các học sinh đều phải “Ồ” lên cảm thán.

“Đương nhiên, uy lực của nó chẳng đáng gì khi so với thi triển phép thuật bằng thần chú. Các em gần như không thể đánh bại một người khác chỉ bằng cách này. Do rất khó kiểm soát và cũng chẳng có ích gì ngay cả khi đã thành thục, lĩnh vực này đã bị các pháp sư trước thời Badawell ngó lơ. Nhưng giờ chắc các em hiểu rồi chứ. Nếu “kết hp chúng vi mt thanh kiếm” thì sao?”

Các học sinh đều thấu hiểu một cách rõ ràng. Phải, cho dù sức sát thương của chúng có yếu đi nữa, nhưng có rất nhiều cách để ứng dụng như làm mù mắt hay đánh lạc hướng. Kết hợp những thứ này với kiếm thuật sẽ làm tăng đáng kể sự đa dạng của tấn công và phòng thủ. Đến mức người ta phải thành lập ra cả một hệ thống kỹ thuật mới.

Ngừng phép thuật lại, Garland đưa thanh trượng kiếm về vị trí ngang người và làm động tác chém xuống trước mặt.

“Khoảng cách chỉ cần bước lên một bước thôi là có thể chém chết đối phương bằng trượng kiếm. Người ta gọi đó là khoảng cách một bước một trượng. Lý thuyết và kỹ thuật kết hợp kiếm và phép thuật để cạnh tranh trong không gian giới hạn này được gọi là “Kiếm phép thut”.”

Giải thích xong khái niệm, Garland đảo mắt một vòng nhìn mặt các học sinh. Sau khi xác nhận tất cả có vẻ đã hiểu, thầy nói thêm bổ sung vào nội dung.

“Nghe đến đây có thể một trong số các em sẽ muốn đặt câu hỏi. Đặc biệt nếu là những em xuất thân từ gia đình xem trọng phép thuật truyền thống thì có thể sẽ thấy phản cảm. Hay nói cách khác, có thể các em nghĩ thay vì học cái gọi là kiếm phép thuật tà đạo này, thôi thì ngay từ đầu học phép thuật như một pháp sư chân chính để hạ gục kẻ địch từ trước khi chúng vào phạm vi kiếm đi còn tốt hơn. Điều đó có thể đúng. Chỉ là tôi có một vài sự thật muốn những học sinh có suy nghĩ như vậy phải biết.

Đầu tiên, kiếm phép thuật được xem trọng trên phương diện là một kỹ thuật tự vệ. Không ai có thể mãi giữ khoảng cách với người khác một cách tuyệt đối được. Học kỹ thuật chuẩn bị và đối phó với những cuộc tấn công bất ngờ chẳng thiệt gì cho các em cả. Thế giới này chẳng ai an toàn tới mức các em có thể dõng dạc nói mình không cần đề phòng đâu. Thậm chí ngay cả ở Kimberly này cũng vậy.

RELATED PRODUCTS

SẢN PHẨM VỪA XEM